Phòng GD&ĐT Huyện Hướng Hoá Tỉnh Quảng Trị - ĐC: Khóm 3B, TT Khe Sanh, Huyện Hướng Hoá, Tỉnh Quảng Trị - ĐT: 053.3880514
Trang chủ
Giới thiệu
Chi bộ Đảng
Phòng GD&ĐT
Công Đoàn
Tổ chức cán bộ
Tài chính - Kế hoạch
Mầm non
Tiểu học
Trung học cơ sở
Lịch công tác
Thống kê số liệu
Khuyến học
Nghiên cứu - Trao đổi
VB chỉ đạo Bộ-Sở
Tập san vì sự TBPN
Góp ý
Văn bản Phòng GD&ĐT
PHỎ CẬP GIÁO DỤC
CẢI CÁCH HÀNH CHÍNH
Lượt truy cập:
imageCnt   
 
CHIẾC NHẪN CƯỚI - Lê Thị Thanh Thuỷ -Trường PTCS Húc

Trong những giờ dạy văn, tôi thường cho học sinh miêu tả những gì gần gũi với các em trong cuộc sống hàng ngày. Tôi muốn giúp các em phát huy cảm xúc sáng tạo của mình. Thông qua những bài văn này, tôi có thể hiểu học sinh của mình nhiều hơn.

 

             Đề tài gần đây nhất của tôi là miêu tả một vật nào đó mà các em cảm thấy thật sự có ý nghĩa với mình. Thời hạn nộp bài là một tuần, thế nhưng ngay hôm sau, Phai đến gặp tôi và nói rằng em xin được phép không làm bài văn này.

            Chưa bao giờ cô bé làm như thế. Tôi vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của Phai.

            - Em không biết nên chọn đồ vật nào à?

            Tôi hỏi nhưng biết chắc rằng đây không phải là lý do chính của em.

            Cô bé im lặng một lúc rồi nói :

            - Khi em kể với mẹ về bài tập này, mẹ im lặng dẫn em vào phòng, rồi mở hộp nữ trang ra.

            Ngập ngừng một lúc, Phai tiếp tục:

            - Mẹ đưa cho em chiếc nhẫn cưới mà bố đã trao cho mẹ trước đây.

            Tôi chợt nhớ trong một lần họp phụ huynh, tôi được biết bố mẹ Phai đã chia tay và mẹ em đã đi thêm bước nữa. Tình cảm giữa Phai và bố dượng  rất tốt. Ông luôn quan tâm và tự hào về  những tiến bộ mà em đã đạt được, còn Phai lúc nào cũng tỏ ra lễ phép với ông.

            Trước mặt tôi hiện giờ là một Phai đang rất đau khổ.

            - Bố mẹ em ly dị nhau từ khi em còn rất nhỏ, thậm chí em cũng không còn nhớ bố là ai. Ông ấy chưa bao giờ tìm gặp em cả. Làm sao em có thể viết về chiếc nhẫn đó được?

            Tôi để Phai khóc một lúc rồi dịu dàng hỏi:

            - Sau đó em đã làm gì?

            - Em ném mạnh chiếc nhẫn vào tường, mạnh đến nỗi nó tạo thành một vết xước ở tường rồi văng vào chân tủ. Rồi em chạy ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.

            Tuy nhiên, mẹ không la mắng gì em cả.

            - Dù sao thì ông ấy cũng là bố của em. Em không cần phải viết về chiếc nhẫn đó. Tôi an ủi Phai, em có thể chọn bất cứ vật gì khác mà em muốn viết.

            Tối hôm đó, tôi gọi điện cho mẹ của Phai. Tôi nghĩ là bà nên biết cuộc nói chuyện giữa tôi và con gái bà. Bà cảm ơn rồi nói:

            - Tôi không biết là Phai giận cha nó đến như vậy. Tôi cất giữ chiếc nhẫn đó vì nó nhắc tôi nhớ rằng tôi đã có một khoảng thời gian rất hạnh phúc.

            Im lặng một lát rồi bà nhẹ nhàng nói tiếp: Nếu tôi không cưới ông ấy thì chắc chắn tôi không có Phai bây giờ.

            - Vậy bà hãy làm cho con bé hiểu điều đó đi.

            Suốt đêm đó tôi không sao ngủ được. Phản ứng của Phai là điều dễ hiểu. Tôi tin rằng tình yêu mà mẹ dành cho cô bé và không khí gia đình hạnh phúc họ đang có sẽ giúp Phai vượt qua cảm giác ấy.

            Tôi mong đến giờ dạy văn kế tiếp ở lớp Phai để xem cô bé đã bình tĩnh trước sự việc hôm trước chưa. Vừa bước vào lớp, Phai đã đặt bài văn lên bàn tôi và nói:

            - Đây là bài văn của em. Cô đọc nó sau nhé.

            Bài viết của Phai rất ngắn chỉ vẻn vẹn vài dòng:

            “Đồ vật vẫn chỉ là đồ vật, chúng không có khả năng làm ta tổn thương hay hàn gắn tình cảm lại được mà chỉ có bản thân chúng ta mới làm được điều đó”

 

Lê Thị Thanh Thuỷ

Trường PTCS Húc

 “Trái tim có những lý lẽ riêng của
       nó mà chúng ta khó lòng giải 
                          thích hết được”
                                                -Blaise pascal-


Bản quyền trang web thuộc phòng GD&ĐT Huyện Hướng Hoá - Tỉnh Quảng Trị
Phát triển bởi Trung Tâm Phát Triển Công Nghệ Thông Tin - Viễn Thông Quảng Trị
ĐC: 20 Trần Hưng Đạo - Đông Hà - Quảng Trị
ĐT: 053 3556911 -Website: http://vnptquangtri.com.vn